Chiều nay, thành phố Huế trời lạnh quá, con ngồi trùm chăn ấm ôn thi. Đang ngồi học, bỗng trời đổ mưa lớn, con chợt thấy thương bố mẹ ở nhà.

Con nhớ về vùng quê nơi miền Trung ấy, nơi có bố mẹ con và bà con nông dân đang bước vào vụ cấy mới, vụ đông xuân. Nghệ An quê mình, xưa nay vẫn nắng thì nắng như đổ lửa, lạnh thì lạnh cắt gia cắt thịt. Ở đây con ngồi trong phòng ấm cúng, còn bố mẹ con giờ này đang lội nước, lội bùn nơi ruộng sâu để cấy từng cây lúa trên những thửa ruộng dài xa tít tắp…
Lúc ở nhà, con đã được chứng kiến vào mùa cấy bố mẹ con vất vả như thế nào. Sáng sớm tinh mơ, khi con đang ở trên giường trùm chăn ấm, ngủ ngon lành, thì bố mẹ đã dậy chuẩn bị lạt buộc mạ, đôi quang gánh và hai chiếc ghế con con để bố mẹ ngồi đỡ mỏi chân rồi đi ra ruộng khi trời còn sương dày đặc. Bố mẹ đi làm rất nhẹ nhàng để cho con khỏi bị thức giấc. Trời miền Trung vào mùa đông rét tím người, nhưng bố mẹ vẫn lội qua con khe dài nước lạnh ngắt để ra Đồng Rào nhổ mạ cho kịp để sáng mai còn đi cấy.
Con bao giờ cũng chỉ có nhiệm vụ ở nhà thổi cơm, dọn nhà mà chưa bao giờ bố mẹ cho con ra đồng vào mùa giá rét, bởi sợ con không chịu được lạnh rồi lại ốm. Trong khi con ở nhà xem phim, đọc báo thì bố mẹ con đang ngồi giữa cánh đồng gió lớn, run run nhổ từng cây mạ, tay chân bố mẹ bùn đất lấm lem, nhiều khi bùn đất còn văng lên đầy mặt.
Hôm nào đi cấy, bố mẹ cũng dậy rất sớm để sắp mạ vào bì, chuẩn bị kĩ mọi thứ. Vào mùa này, bố ngày nào cũng đạp xe hơn năm mươi cây số để chở mạ với phân bón và các vật dụng vào đồng trước, rồi bố lại quay về chở mẹ. Nhìn bàn tay gầy guộc, nhăn nheo và xương xẩu của bố run run cầm tay lái khi đi ngoài gió lạnh về, con lại quay mặt đi cố giấu giọt nước mắt rơi. Nếu hôm nào có dì hay chị nào giúp còn đỡ, không chỉ có bố mẹ, hai người nông dân đã ngoài sáu mươi, tuổi mà người ta đã ngỉ làm để dưỡng già, thì bố và mẹ, hai người cặm cụi, cẩn thận cấy từng cây lúa trong khi người run lên vì lạnh, thỉnh thoảng đang cấy lại đứng dậy cho đỡ mỏi lưng. Tay bố lúc nào cũng run run, nhưng mỗi khi đi cấy về nó lại run giữ hơn, ăn cơm xong là bố ngồi hơ tay bên bếp lửa. Mẹ thì bị phong thấp, đau xương khớp, mỗi khi ra đồng về lại về đau, nhức mỏi cả đêm không ngủ được.
Con thấy thương bố mẹ nhiều nhưng con chẳng giúp gì bố mẹ được, nhìn mỗi lần bố mẹ đi làm về bị mệt, bị đau con lại thấy mình có lỗi. Mỗi lần ra cửa đón bố mẹ về, mặt lấm lem bùn làm con cảm nhận được bố mẹ con đã vất vả vì con như thế nào và con tự nhủ lòng phải học tốt để sau này làm được gì giúp bố mẹ đỡ khổ. Điều mà lâu nay con làm được chỉ là nấu được bữa cơm, đun được nồi nước cho bố mẹ tắm đỡ lạnh và giặt cho bố mẹ mấy bộ quần áo.
Chỉ thế thôi, con chỉ làm được chừng đó cho bố mẹ, trong khi bố mẹ hi sinh cả cuộc đời, lam lũ cả cuộc đời vì con.
Con đã xa nhà đi học được ba năm, con chỉ về vào ngày tết và dịp hè nên không còn thấy bố mẹ con đi cấy. Học ở thành phố nên con cũng không thể bắt gặp một cảnh tượng nào thân thương như ở quê mình. Dù cuộc sống ở thành phố có nhộn nhịp, phồn hoa nhưng con chưa bao giờ quên những lần bố mẹ hôm sớm làm việc, hình ảnh đôi tay gầy guộc của bố, hay khuôn mặt lấm bùn của mẹ. Con nhớ lắm, nhớ lắm mùi vị tanh mà lại thơm của bùn, mùi mà ba năm rồi con chưa được cảm nhận, con nhớ lắm cái cảm giác chạm vào bùn dính dính mà lành lạnh. Mùi vị quê hương đó chứ đâu phải không bố? Bố thường dạy con sống là phải biết yêu thương, gìn giữ những gì xung quanh mình. Nó dù bình thường mà rất đỗi thiêng liêng…
Chứng kiến những người bạn lên thành phố học, khi được hỏi về bố mẹ làm gì? Các bạn ngại ngùng hoặc không dám trả lời bố mẹ là nông dân, hoặc có những người phải nói dối bố mẹ mình làm việc này, việc nọ mà con thấy buồn quá. Tại sao họ không tự hào nói rằng bố mẹ mình là nông dân.
Bố mẹ là nông dân, thực ra đáng phải tự hào hơn là xấu hổ?
Nông dân là ai? Nông dân là những người luôn vất vả, một nắng hai sương, chịu thương chịu khó để làm nên hạt gạo, củ sắn củ khoai, luống rau để cung cấp cho cuộc sống của mọi người. Thử hỏi nếu không có nông dân, thì cả đất nước mình, cả thế giớ này lấy đâu ra lương thực, thực phẩm để sống hàng ngày. Nếu không có nông dân, thì ngành nghề gì có làm ra nhiều tiền đến mấy, họ cũng đâu thể sống bình thường được. Nhắc đến người nông dân, là người ta nhắc đến những phẩm chất tốt đẹp, nhắc đến sự cần cù chịu khó, biết vươn lên và nhắc đến những người có ý chí kiên cường và sức chịu đựng phi thường. Tại sao các bạn không tự hào bố mẹ mình là nông dân? mình là gốc nông dân?
Có nhiều người nông dân còn làm cho xã hội phải nể phục về tài năng và trí óc của họ. Như những bác nông dân chế tạo ra máy gặt lúa, máy quạt lúa hay làm giấy từ rơm rạ. Nếu họ không là nông dân thì biết đâu họ lại không hề có những phát minh ấy.
Con thì luôn tự hào bố mẹ con là nông dân, con là gốc nông dân. Nông dân là những người luôn thân thiện, cởi mở, sống giản gị và rất tình nghĩa. Không cạnh tranh, đua đòi hay sống chỉ mình biết mình như nhiều người trên thành phố.
Chỉ có ở quê, mới bắt gặp được cảnh nhiều nhà quay quần bên ấm trà, bên nồi chè xanh để nói chuyện mùa màng và cả chuyện chính trị, chuyện thế giới. Dù họ là nông dân thì họ cũng hiểu biết nhiều chứ không phải chỉ biết đến việc đồng áng, lúa khoai như nhười ta vẫn nghĩ. Chỉ có là nông dân, buổi trưa mới nghỉ tay ăn cơm giữa ruộng trong khi người lấm lem bùn đất mà mặt thì vẫn tươi cười vui vẻ…
Nếu một ai đó khi nói ba từ : “ đồ nhà quê” thì chính họ đã không hiểu thế nào là nhà quê, thế nào là nông dân. Họ chỉ cần một lần về “ nhà quê” vào mùa cấy hoặc mùa gặt , chỉ cần một lần họ thấy người nông dân lắm lem bùn đất, tay chân run rẩy vì gió lạnh đang cặm cụi cấy từng cây lúa, hay mồ hôi nhễ nhại khi vác từng vác lúa từ ruộng lên bờ dưới trời nắng như đổ lửa thì chắc họ sẽ có cái nhìn khác về “ người nhà quê”…
Mẹ ơi, mùa này đài báo Nghệ An rét lắm đấy, mẹ đi cấy nhớ mặc ấm vào nhé, mà mẹ nhớ mua đôi ủng cấy mới nhé, đôi cũ chắc là bị thủng những lỗ nhỏ rùi, xuống ruộng nước vào là lạnh chân lắm đấy mẹ ạ. Mẹ nhớ nhé, không đi cấy về lạnh lại đau khớp đấy. Cả bố nữa, bố cũng mặc ấm và đi ủng vào rồi xuống nước nhé, bố hay đi chân trần, giờ bố già rồi lạnh là về bệnh đấy bố ạ.
Con ở trong này sẽ cố gắng học thật tốt, và luôn nhớ lời bố mẹ giặn: “ đi học xa nhà phải biết tự chăm sóc cho mình, phải biết giữ mình không được đua đòi, ăn chơi. Dù thế nào con cũng phải nhớ mình là con nhà nông phải giản gị và chịu khó”. Bố mẹ ơi, con hứa con sẽ học tốt. con sẽ không bao giờ quên lời giặn đó, con sẽ cố gắng hết sức để được kết quả tốt nhất để bố mẹ vui lòng.
Và dù sau này con có là ai, làm gì hay ở đâu thì con vẫn tự hào nói với mọi người rằng: “ bố, mẹ tôi là nông dân! ”
Diệm My