Ngày hôm qua đã là quá khứ, tương lai còn ở phía trước, chỉ có hiện tại là ta đang nắm giữ. Phải làm gì để mai này chúng ta sẽ không phải nuối tiếc về những gì đã qua, sẽ không phải hối hận vì những gì đã làm?
Ở lứa tuổi mười chín đôi mươi tôi đã có cho riêng mình những mối bận tâm về thế giới xung quanh. Những gì tôi đã biết, chưa biết rồi cũng sẽ tới và đi theo quy luật của thời gian. Người ta vẫn nói rằng không có gì là tồn tại vĩnh viễn, tất cả rồi sẽ trở về với nơi nó xuất phát để rồi tiếp tục một quá trình vận động mới với bản chất phức tạp hơn.
Sẽ chỉ còn những gì thuộc về ký ức để ta nhớ tới, để có động lực sống và biết trân trọng hơn những gì đang có. Nếu thật sự điều đó đúng thì ít nhất là cho đến bây giờ, khi nhìn lại quãng đường đã qua tôi có thể mỉm cười vì những gì tôi đã làm. Tôi có thể tự hào vì đã hoàn thành ước mơ nhỏ bé của mình, một ước mơ rất đơn giản, đó là được trở thành một sinh viên kinh tế.
6 năm trước, ngày đó tôi đang là học sinh lớp 9 của một trường trung học tại vùng quê còn nhiều khó khăn. Những ngày tháng học trò hồn nhiên tưởng chừng như sẽ trôi qua êm đềm, nhưng rồi một ngày cuối tháng 12, tôi được bố mẹ cho đến thăm một người chị họ đang ốm bệnh. Sau lần đó tôi bị ám ảnh, lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác sợ hãi.
Tôi vẫn nhớ như in khuôn mặt xanh hốc hác, mái đầu không một sợi tóc, thân thể gày gò và những tiếng rên rỉ quằn quại trong đau đớn mà chị tôi phải chịu đựng. Chị bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Nửa tháng sau, chị mất. Và cũng chính thời gian đó tôi cảm thấy bụng mình đau âm ỉ. Tôi nghe mọi người kể nhiều, nói nhiều hơn về nó, càng nghe tôi càng sợ vì tôi thấy nó đúng với mình và tôi suy nghĩ.
Tôi cố nén chịu đựng nhưng sau mỗi lần ăn, bụng tôi lại đau, có nhiều đêm tôi không tài nào ngủ được, phần vì đau, phần vì cứ mỗi lần nhắm mắt lại thì hình ảnh chị lại hiện về trong tôi. Thậm chí cả trong lúc ăn, lúc học, nó vẫn không chịu buông tha tôi. Đã có những lúc tôi định bảo mẹ nhưng rồi lại thôi, tôi sợ phải đối diện với thực tại, hơn nữa tôi thương mẹ tôi.
Bố tôi đi làm ăn xa lâu ngày mới về, các bác các chú tôi cũng vậy. Ai cũng vì cuộc sống mưu sinh, nhất lại trong thời gian cận Tết thế này. Biết nhờ ai đây? Ngày ấy vượt quãng đường đất toàn ổ voi ổ gà gần 20 cây số trên chiếc xe đạp cũ kỹ để tới được bệnh viện thật sự khó khăn.
Thế rồi mẹ tôi cũng biết, nhưng ngay cả mẹ cũng băn khoăn không biết đưa tôi đi khám thế nào. Chuyện đi đường đã khó vì mẹ sợ tôi không chịu được quãng đường xấu như vậy, chuyện tiền nong lại càng khó hơn. Đã đi viện thì tiền trăm, tiền triệu chứ ít ỏi gì. Mà nhà tôi bấy giờ lo nuôi hai chị em tôi ăn học cũng đã khó khăn lắm rồi.
Sau ngày đó năm hôm thì bố tôi về và đưa tôi đi khám. Thật may là tôi chỉ bị xung huyết dạ dày nhưng do để một thời gian không điều trị nên đã bị loét xuống tá tràng. Chịu khó kiêng khem và điều trị kháng sinh là có thể yên tâm. Chỉ khổ cho bố tôi phải lăn lội hơn 400 cây số đồng rừng về lo cho tôi.
Gần ba tháng uống thuốc, cơ thể tôi bị vắt kiệt, luôn trong trạng thái mệt mỏi, việc học hành của tôi vì thế cũng bị xao nhãng. Mỗi lần cầm sách lên là tôi lại nản, vì tôi đọc mà không thể hiểu, những bài tập tôi làm không cho ra đáp số đúng. Thời gian lại gấp vì chỉ khoảng hơn ba tháng nữa là tôi phải thi tốt nghiệp và thi vào cấp ba rồi. Vậy mà bây giờ đến kiến thức cơ bản còn chưa nắm được.
Nhiều lúc tôi đã nghĩ đến việc bỏ dở, tôi nghĩ có lẽ mình chỉ học được đến thế này thôi. Nhưng chẳng lẽ chỉ vì vài tháng ốm bệnh mà bỏ đi công sức học tập, sự mong đợi của bố mẹ bao năm thì chả phải tôi đã làm bố mẹ phải xấu hổ vì mình hay sao. Vậy là tôi lại cố gắng. Nhờ sự giúp đỡ của cô và bạn bè, tôi dần lấp đầy vào những khoảng trống kiến thức. Cũng là lúc tôi bước vào kỳ thi cuối cấp.
Tôi đã đỗ vào học ở một trường điểm của huyện. Đó cũng coi như là thành quả sau những gì tôi đã cố gắng và cũng là món quà tôi dành tặng những người đã bên tôi lúc tôi khó khăn. Học ở trường huyện nên mỗi sáng từ 6h tôi đã phải đạp xe vượt chục cây số để tới lớp đúng giờ.
Môi trường mới khiến tôi cảm thấy lạ lẫm và lạc lõng, tôi gần như không có bạn, phần cũng bởi tôi chọn lớp khối D, phần cũng bởi tôi nhút nhát. Hai năm phổ thông trôi qua trong tôi gần như là con số không, không kỷ niệm đáng nhớ, không tham gia sinh hoạt tập thể, không biết về những người xung quanh mình và không giấy khen.
Kết quả học tập của tôi khiến chính tôi cũng không hiểu nổi, đặc biệt là môn toán. Chẳng phải do ham chơi lười học, vậy mà điểm tổng kết của tôi chỉ ngưỡng năm. Hay vì ánh hào quang của những tháng ngày khó khăn đã khiến tôi chủ quan chăng? Hay vì tôi không đi học thêm như lũ bạn cùng làng vẫn chịu khó sau mỗi giờ học chính khoá? Tôi đã tự hỏi mình rằng liệu với những gì đã có, tôi có thể thi đỗ để trở thành một sinh viên như rất nhiều anh chị đã làm được không?
Tôi rất thích mấy câu thơ của nhà thơ Tố Hữu rằng:
“Ôi đâu phải, qua đêm dài lạnh cóng
Mặt trời lên là hết bóng mù sương
Ôi đâu phải, qua đoạn đường lửa bỏng
Cuộc đời ta bỗng chốc hoá thiên đường”.
Đâu phải cứ vấp ngã, đứng dậy được là ta sẽ thành công, đâu phải cứ cố gắng là ta sẽ thu được điều mình muốn. Tôi thấy mình may mắn vì đã kịp nhận ra điều đó khi bắt đầu năm học cuối của đời học sinh. Quãng thời gian một năm thật sự ngắn ngủi, những kiến thức tôi đã mất hai năm trước giờ đây lại khiến tôi khổ sở. Bài vở trên lớp ngày càng nhiều, những bài học ngày càng khó hơn rồi cả áp lực của kỳ thi đại học phía trước, tất cả khiến tôi quay cuồng.
Tôi quyết tâm từ bỏ những sở thích của mình, tôi phải dần quên đi bệnh tật và tiếp tục hướng về phía trước. Cũng do điều kiện sức khỏe không cho phép, tôi phải tự học là chính, tôi mua rất nhiều sách tham khảo cho ba môn văn, toán và anh. Đặc biệt tôi vô cùng hứng thú với môn văn học. Tôi luôn tìm thấy muôn nẻo đường đời trong các tác phẩm văn học, nó nuôi dưỡng tâm hồn tôi và giúp tôi tìm thấy sự bình yên trong cuộc sống.
Trở ngại lớn nhất của tôi chính là môn toán, là một tên con trai nhưng phải thú nhận là tôi không có khả năng tư duy logic cao lắm, vì thế tôi phải lên kế hoạch đầu tư cả về tiền của và thời gian cho môn học này. Những giờ lên lớp tôi tranh thủ hỏi các bạn những bài tập mà mình không thể làm được. Tôi cũng cùng các bạn rủ nhau học nhóm, "học thày không tày học bạn" mà. Với tiếng anh, tôi cố gắng nhớ hết các công thức ngữ pháp để vận dụng vào làm các bài tập. Với các từ mới tôi học thuộc bằng cách viết chúng lên giấy và dán ở khắp nhà, trên gương, trên tường, trên đầu giường.
Có lẽ khó khăn nhất là khi ta phải đưa ra quyết định về một vấn đề nào đó mà chính ta còn đang đứng ở ngã ba đường. Vào một buổi sáng chủ nhật, như thường lệ tôi giải toả căng thẳng cho bản thân bằng việc bật đài lên và mở chương trình Quick and Snow. Tôi bất ngờ nhận được những lời nhắn nhủ từ chính người chị của mình, chị là người truyền lửa cho tôi những lúc tôi chán nản nhất, khó khăn nhất.
Thông qua chương trình chị gửi tặng tôi bài “Proud of you” với lời nhắn “em trai, chị luôn tin vào sự lựa chọn của em, hãy chứng tỏ mình là người đàn ông trụ cột thứ hai của gia đình ta em nhé. Chị và gia đình luôn tự hào về em, cố lên em, chúc em vượt vũ môn hoá rồng”. Tôi đã khóc, giọt nước mắt của tên con trai khối D.
Ngày tôi nhận được tờ giấy báo đỗ trường KTQD khoa quản trị kinh doanh có lẽ là ngay tôi thấy chị, mẹ và bố nở nụ cười tuyệt vời nhất. Họ vui lây với niềm vui của tôi. Tôi chợt nhận ra rằng tôi cần phải sống, tiếp tục sống cho mình và cả những người mà tôi yêu thương. Họ luôn sát cánh bên tôi, giúp tôi vượt qua gian khó.
Tôi hiện là sinh viên năm hai của trường KTQD, thấu hiểu khó khăn của gia đình, tôi vẫn ngày ngày đi dạy gia sư để kiếm thêm thu nhập, còn chị gái tôi cũng chăm chỉ đi làm thêm với mong muốn đỡ đần bố mẹ được chút nào hay chút đó. Đã hơn một lần tôi có những suy nghĩ sẽ bỏ cuộc, để thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, nhưng có nhiều điều mà tôi nên suy nghĩ lại. Tôi tin rằng các bạn và tôi hãy luôn tin vào chính mình, chừng nào ta còn tin vào bản thân thì người khác còn tin ở ta. Chúc các bạn thành công.
Nguyễn Duy Hân
Thể lệ cuộc thi viết "Tôi lập trình tương lai" - Đối tượng tham gia: Là công dân đang sinh sống, học tập và làm việc trên lãnh thổ Việt Nam có độ tuổi 16-30. - Bài viết dài không quá 2.000 từ. Không giới hạn số lượng bài dự thi của một người. - Người dự thi cam kết và hoàn toàn chịu trách nhiệm về bản quyền bài dự thi của mình. - Bài dự thi phải là tác phẩm chưa được đăng trên các ấn phẩm báo, tạp chí. Ban tổ chức được quyền biên tập các bài dự thi. - Người dự thi gửi kèm bài dự thi, thông tin cá nhân của mình bao gồm: tên; ngày sinh; số CMT; địa chỉ và điện thoại liên hệ. - Ban tổ chức khuyến khích các tác giả dự thi gửi kèm ảnh của mình theo bài viết. - Cuộc thi do VnExpress.net, iOne.net và chương trình Cử nhân Top-up (ĐH FPT) phối hợp tổ chức. - Từ ngày 25/11/2011 đến 25/02/2012, bạn có thể gửi bài viết về: xahoi@vnexpress.net và nhipsong@ione.net. |
![]() ![]() ![]() ![]() |
3 phút trước
16 phút trước
36 phút trước
43 phút trước
43 phút trước
21/05/2012
15/07/2011
hôm qua
04/05/2012
hôm qua
18/05/2012
24/09/2011
19/07/2011
03/11/2011
05/11/2011
Tin xem nhiều nhất
Người yêu ở xa, có nên "cho"? Chuyện kinh ngạc về nhà thôi miên tài năng nhất thế kỉ 20 Hải Phòng: Tai nạn chồng tai nạn, 9 người chết "Phát sốt" vì cô bạn Hà Nội xinh xắn giống Tiffany (SNSD) Tới thăm bộ lạc "khỏa thân" bí hiểm ở châu PhiTin xem nhiều nhất
Tàu chiến các nước rầm rập đến Biển Đông Mỹ cảnh báo Trung Quốc về thái độ “hiếu chiến” ở Biển Đông Nga bắt đầu “nhảy” vào Biển Đông? Nhiều láng giềng không nhượng bộ Trung Quốc Điểm danh các loại vũ khí của Su-30MK2Tin xem nhiều nhất
Ngọc Trinh giờ mới trắng muốt, ngày xưa 'mắt thâm, tóc xù' Sốc với ảnh nóng của Cao Thái Sơn và người tình đồng giới Mai Lâm (Bộ tứ 10A8) nằm trên giường, 'thả rông' vòng 1 khủng Bản tin K-pop: G-Dragon khoe ảnh 'thoát xác' Người tình đồng giới của Cao Thái Sơn bị 'tố ngược'Tin xem nhiều nhất
Dấu hiệu hai bạn bắt đầu chán nhau 4 cách bài độc cho cơ thể Ngọc Trinh tiết lộ bí quyết để "đẹp cả khi ngủ" Công thức dưỡng da đặc biệt cho những bạn "cú đêm" Mẹo rửa mặt để... đẹp daTin xem nhiều nhất
200 teen Lê Hồng Phong 'náo động' sân trường bằng flashmob Công bố điểm chuẩn vào lớp 10 năm học 2011-2012 tại TPHCM Chủ tịch Trường APU nói gì về việc học sinh uống rượu, hút Shisha? Bài 1: Nô nức cho trẻ đi học “tiền lớp 1” Teen Việt Đức khóc như mưa trong lễ bế giảngTin xem nhiều nhất
CĐV tức giận vì trận Djokovic - Nadal bị hoãn Nadal – Djokovic: Lời thách thức (Trước CK Rome Masters) CK đơn nam Rome Masters 2012: Nole và Nadal cùng trở lại Sharapova - Li Na: Nghẹt thở (Video tennis, CK Rome Masters) Bồ em trai ông chủ Juve táo bạo lên thảm đỏTin xem nhiều nhất
Honda ra mắt xe côn tay giá 17 triệu đồng Xe Honda Future mới chỉ tốn 1,2 lít xăng/100km Yamaha Nouvo LX 2012 và những thiết kế ấn tượng Honda ra xe Future mới siêu tiết kiệm xăng Yamaha Nouvo SX 2012 và Honda Air Blade 2012Tin xem nhiều nhất
9 cách đơn giản và rẻ để nâng cấp máy tính Người 'đàn ông công nghệ' nhận lương khủng nhất nước Mỹ Nokia 200, 201, 300, 303 giá rẻ trình làng Thiết bị chạy hệ điều hành Tizen rục rịch ra mắt Nhà thông minh homeOn: Hàng "nội" chất lượng cao!Tin xem nhiều nhất
Tấn bi kịch của cặp đôi môi giới bán trinh Thủ đoạn hiểm độc của kẻ đồi bại Một học sinh chém đứt đầu cô ruột Nam sinh viên sập bẫy hai nữ quái Nghi vấn hung thủ và nạn nhân có quan hệ đồng tínhTin xem nhiều nhất
Doanh nghiệp kinh doanh gas: Kẻ lãi lớn, người lận đận Bài I: Thực trạng các doanh nghiệp nhỏ và vừa hiện nay Đề nghị được niêm yết giá bằng ngoại tệ Doanh Nghiệp chọn phát hành trái phiếu hay phát hành cổ phiếu Ngân hàng đòi khách hơn 6.700 chỉ vàngTin xem nhiều nhất
Trung Quốc đưa tàu tên lửa mới ra Biển Đông Khối bất động sản đồ sộ 5.000 m2 của 'quan' Hải Dương Nhà "lột xác" với tranh tường trang nhã kiểu Trung Hoa Bàng hoàng với căn nhà trị giá hơn 20 nghìn tỷ đồng Chọn màu sơn "đỉnh" cho từng không gianTin xem nhiều nhất
10 kỷ lục Việt Nam được châu Á ghi nhận Ngừng bán thẻ World Cup 2010 có mệnh giá dưới 20 Vcoin từ 24/5 Bác sĩ kéo đứt đầu trẻ sơ sinh Hướng dẫn sút phạt, kỹ thuật và đá với AI của PES 2012 Hướng dẫn Kingdoms of Amalur: Reckoning (phần 3)
Bài gốc