Ngày đầu tiên lên đường
Sau hai giờ bay từ Hà Nội, chúng tôi hạ cánh xuống sân bay Quảng Châu. Tôi đã đến Quảng Châu nhiều lần nhưng đều đi đường bộ. Sân bay Quảng Châu là một trong bốn sân bay lớn nhất Trung Quốc. Hàng ngày có hàng ngàn chuyến bay đến và đi. Về mức độ hoành tráng có thể chưa bằng sân bay Hồng Kông nhưng xem trên vé máy bay sau hai giờ transit để nối chuyến đi Thành Đô thì cửa ra sân bay có số 215, đủ thấy cái sân bay này nó to cỡ nào. Lớ ngớ bị lạc như chơi.
Bốn giờ chiều chúng tôi đặt chân đến thành phố Thành Đô thủ phủ của tỉnh Tứ Xuyên. Trước đây Trùng Khánh là thủ phủ của Tứ Xuyên nhưng từ khi Trùng Khánh trở thành thành phố trực thuộc Trung ương thì Thành Đô là tỉnh lị. Đó là một thành phố có 2.200 năm tuổi. Những đường phố cổ kính xen kẽ những đại lộ hiện đại nhiều làn xe chạy. Không có xe máy, chỉ có ôtô con và xe buýt. Một tuyến đường metro vừa hoàn thành đáp ứng việc đi lại cho hơn 4 triệu dân nội thành. Chúng tôi chỉ qua đêm ở Thành Đô để sáng hôm sau ra sân bay sớm đi Cửu Hoàng ở độ cao 3.500m. Việc đầu tiên là phải chuẩn bị quần áo ấm.
Hoàng Long - bữa tiệc khai vị bất ngờ
Ra sân bay từ sớm nhưng không thể bay được. Chầu chực ở sân bay đông kẹt ứ hành khách. Trên sân bay Cửu Hoàng báo vê, mây mù nhiều máy bay không thể hạ cánh. Mãi đến trưa, chúng tôi mới lên đường. Trời đầy mây, thỉnh thoảng máy bay bị xóc tung người.
Cuối cùng thì chúng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm khi tiếp đất an toàn. Trước đó những người ngồi cạnh cửa máy bay đã kịp chụp được những tấm ảnh núi tuyết phủ trắng bao quanh sân bay.
Xe đưa chúng tôi đi Hoàng Long, một danh thắng của Tứ Xuyên, hàng xóm với Cửu Trại Câu. Hai bên đường, những quả đồi tuyết phủ trắng xoá khiến các du khách vô cùng phấn khích. Từng đoàn ôtô nối dài đổ khách tại bãi đỗ. Mọi người xuống đi bộ trong mưa bụi. Từng đoàn người nối dài bất tận trên con đường ven con suối nước chảy xiết trong vắt. Rồi xếp hàng để lên cáp treo. Tám người một cabin chạy liên tục không ngưng nghỉ. Tại ga cuối cùng, mọi người ồ lên mừng rỡ khi bắt gặp từng chùm tuyết to rơi rơi trong mưa lạnh.
Chúng tôi đi trên con đường làm bằng gỗ chống trượt, dưới những rặng thông cả trăm năm tuổi. Đi và đi mãi, vừa đi vừa chụp ảnh, vừa nắm tuyết sạch, phủ dày hai bên đường, ném nhau đùa vui cho quên nỗi nhọc đường xa. Bất ngờ những mảnh hồ ngũ sắc xuất hiện.
Đó là những thác nước trong vắt chảy thong thả rồi đọng lại thành những hồ nước nhỏ. màu sắc rực rỡ, cái thì màu xanh ngọc, cái thì màu xanh lá cây, cái thì màu vàng. Tất cả cây cối đang thay màu xanh của lá bằng một màu vàng và đỏ rực đẹp mê hồn. Thì ra người ta bỏ ra cả ngàn USD, đi xa cả ngàn cây số lũ lượt kéo nhau tới đây chỉ để ngắm lá vàng lá đỏ của vùng Hoàng Long vào tiết đầu đông, chỉ để mê mải quay phim, chụp hình những hồ nước ngũ sắc do cấu tạo địa chất nơi đây nơi có đá vôi kết tủa màu xanh, nơi lại kết tủa màu vàng. Tôi đã đến Lâu Đài Bông ở vùng Pamukale của Thổ Nhĩ Kỳ nhưng ở đó chỉ có màu trắng như bông, còn nơi đây Hoàng Long là ngũ sắc. Thiên nhiên thật kỳ lạ, hùng vĩ và dưới bàn tay con người, thiên nhiên yên ngủ ngàn đời đã có dịp phô diễn vẻ đẹp cho bàn dân thiên hạ thưởng ngoạn.
Để tới được đây, bạn phải đi bộ lên dốc rồi xuống dốc hơn mười cây số. Nếu không có đôi chân dẻo dai, không có sức khỏe chịu đựng được nơi có không khí loãng chắc không thể đến được Hoàng Long dù lòng có muốn đến mấy. Trời tối rồi mà đoàn người xuống núi vẫn kéo dài, người khỏe dìu người yếu. Mỗi người đều tự chiến thắng bản thân mình cho dù chân mỏi gối chồn, mỗi bước đi là một lần hành xác, tự nhủ lòng để muốn đến đấy một lần nữa phải ra sức tập thể dục tăng cường sức khỏe.
21h, người cuối cùng trong đoàn cũng lê được về đến ôtô. Trong đêm đen, chiếc xe lao đi để 23h chúng tôi có mặt nhận phòng nghỉ ở khách sạn Cửu Trại Câu, kết thúc một ngày cực kỳ vất vả nhưng không thể nào quên.
Thiên đường nơi hạ giới
Cửu Trại Câu thuộc vùng cao nguyên Thanh Tạng tỉnh Tứ Xuyên, nơi thiên nhiên ban phát cho vẻ đẹp mỹ lệ hiếm nơi nào trên thế giới có được. Đó là một quần thể 9 hồ nước rất dặc biệt do cấu tạo địa chất nơi đây. Khác với vùng Hoàng Long, ở Cửu Trại Câu nước chủ yếu có màu xanh ngọc rất đẹp. Những hồ nước nằm giữa các ngọn núi đá và trên đó Thông xanh, Thông vàng, cây Trắc lá đỏ tạo nên một bức tranh rực rỡ dưới ánh nắng vàng. Ai đã đến châu Âu, châu Úc đã từng mê mẩn khi cây lá đổi màu mùa thu thì hình ảnh đó còn hùng vĩ hơn nhiều ở Cửu Trại Câu vì khung cảnh này rộng đến 741.000 cây số vuông. Cảnh đẹp này chỉ tồn tại nơi đây hai tháng 10 và 11 trong năm nên không có gì lạ mỗi ngày có cả chục vạn người kéo nhau đến đây, ai ai cũng lăm lăm trong tay chiếc máy ảnh.
Sau khi mua vé vào cổng giá 150 tệ, bạn có thể suốt ngày di chuyển trong khu công viên rộng lớn bằng xe buýt, bạn có thể chụp ảnh cảnh hồ Hổ, hồ Gương nước trong suốt phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu hình ảnh một rừng xanh lá đỏ, bạn lại có thể mê đắm trước các thác nước muôn hình vạn kiểu, núi đá mọc đầy thông và trên cao xa xa là những rặng núi trắng đầy tuyết phủ. Chúng tôi đã dành hai ngày chỉ để lang thang tìm những cảnh đẹp trong Cửu Trại Câu mà vẫn còn thòm thèm. Những tay máy chuyên nghiệp vác những chiếc máy to đùng chắc phải hành nghề ở đấy cả tháng. Ngồi trên xe buýt, tôi thấy nhiều người mở máy xem lại những tấm ảnh vừa chụp, vẻ viên mãn hiện rõ trên khuôn mặt. Cũng trong Cửu Trại Câu chúng tôi được ăn cơm kiểu trại lính. Hàng vạn người, mỗi người một đĩa nhựa nhiều ngăn tự chọn thức ăn rồi ăn uống ngon lành sau nhưng giờ phút di chuyển vất vả. Thiết nghĩ, không tổ chức ăn uống kiểu này thì làm sao có thể phục vụ cả chục vạn người mỗi ngày.
Cửu Trại Câu được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên thế giới từ năm 1992. Xem ra người Trung Quốc rất có ý thức xây dựng cơ sở hạ tầng để thu hút đông đảo khách du lịch. Hàng trăm cây số đường trong công viên không một cọng rác, các nhân viên cần mẫn làm việc suốt ngày. Các toalet sạch sẽ. Xe buýt chạy liên tục, tất cả đều tính vào vé cổng. Chỉ có một thắc mắc: Vì sao đẹp như thế mà phần đông chỉ có khách nội địa?
Khách Tây hầu như không có, khách Việt Nam cũng rất ít. Chẳng lẽ họ phục vụ một tỷ dân Trung Quốc, cũng đủ mệt rồi nên chẳng cần anh Tây ba lô nào bén mảng đến đây? Cũng có thể vì bên Tây người ta quá quen với lá đỏ lá vàng rồi nhưng xứ Tây làm gì có hồ ngũ sắc. Cũng có thể vì đi lại quá khó khăn và nguy hiểm nên ít người can đảm đến đây chăng?
Cửu Trại Câu không hề có một người dân Tạng bản địa. Họ đã bị di dân lấy đất cho Chính phủ làm du lịch. Trong khuôn viên Cửu Trại Câu cũng có một số bản người Tạng nhưng chỉ là nơi bán đồ lưu niệm, kỉ niệm của một thời quá vãng. Dân Tạng chính cống chuyên sống bằng nghề du mục rất khó gặp. Trong các cửa hàng ăn uống nếu thấy cô phục vụ nào có hai má đỏ hồng như hai trái đào chín mọng thì đích thị đấy là gái Tạng rồi.
Những tưởng do du lịch phát triển, bản sắc văn hoá của người Tạng sẽ mai một, nhưng không những người làm du lịch Trung Quốc đã khéo tổ chức show diễn hằng đêm ngay ở Cửu Trại Câu. Những chàng trai cô gái người Tạng say sưa múa hát những bài ca, những điệu nhảy gợi nhớ cảnh chăn thả gia súc trên thảo nguyên mênh mông, gợi nhớ những ngày hội trai gái giao duyên thấm đẫm chất Thanh Tạng cho dù bây giờ cuộc sống đã thay đổi quá nhiều.
Thành Lạc Sơn và tượng Phật Di Lặc khổng lồ
Ngày thứ 5 trong chuyến du lịch Trung Quốc. 6h chúng tôi rời khách sạn Cửu Trại Câu để đáp chuyến bay tới Thành Đô. Trời tối đen, mưa bay lất phất và giá lạnh.
Đi được hơn một tiếng thì trời sáng dần. Hai bên con đường đèo ngoằn ngoèo suốt chiều dài hàng chục cây số chỉ thấy thông xanh và tuyết trắng. Những bông hoa tuyết rủ trĩu các cành cây. Mọi người trên xe vô cùng phấn khích, thỉnh thoảng lại rú lên mãn nguyện. Vậy là chẳng cần phải phục kích đi Sapa hay Mẫu Sơn để chộp cảnh băng tuyết nữa.
Sân bay Cửu Hoàng ở độ cao 3.500m nên lúc nào cũng có sương mù. Chuyến bay phải chậm gần 4 tiếng. Thế là mất một bữa trưa nhưng vô cùng mừng rỡ vì cuối cùng máy bay cũng hạ cánh an toàn xuống sân bay Thành Đô. Chúng tôi hối hả lên xe buýt băng trên đường cao tốc để đến Thành Lạc Sơn trước khi trời tối. Đói thì mua bánh ăn trên xe chứ không thể dừng lại. Thành phố Lạc Sơn thuộc tỉnh Tứ Xuyên nằm trên nơi hợp lưu của hai con sông Đại Độ và Thanh Y. Trước đó còn có một con sông thứ ba cũng đổ về đây. Thành thử nước sông chảy rất hung dữ và gây ra bao nhiêu tai nạn cho tàu thuyền qua lại.
Đời nhà Đường cách đây cả ngàn năm, có một nhà sư tên Huệ Thông nảy ra ý định xây dựng tại vách đá nơi ngã ba sông này một bức tượng Phật Di Lặc khổng lồ cao tới 71m khoét vào vách đá đỏ bên sông. Ông đi quyên tiền khắp nơi để thực hiện ý đồ xây dựng bức tượng Phật như một phép màu giảm tai nạn cho thuyền bè qua lại và dùng lượng đá khai thác khi đục tượng để nắn dòng sông. Lao động cật lực trong 10 năm thì ông qua đời và ba đời vua Đường sau đó phải huy động nhân tài vật lực suốt 90 năm mới hoàn thành.
Trong ráng chiều sương khói bảng lảng, chúng tôi lên tàu ra giữa dòng sông, chĩa ống kính lên trời cao để có thể chụp được toàn cảnh bức tượng khổng lồ có một không hai trên thế giới. Tôi chưa có dịp so sánh độ vĩ đại của bức tượng này với bức tượng chúa Kito ở Brazin, nhưng người dẫn đoàn kể, miệng của bức tượng rộng 3m còn tai dài 7m. Năm ngón chân của tượng có đủ chỗ cho mấy chục người chen chân.
Thế giới này quá rộng lớn và có bao nhiêu điều kỳ thú. Thành Lạc Sơn sẽ có ít người biết đến nếu không có bức tượng kiệt tác vừa kể cũng như nếu không có dãy núi Nga Mi hùng vĩ và nổi tiếng với Kungfu.
Chinh phục Nga My SơnNúi Nga My ở độ cao 2.977 mét. Để đến nơi có bức tượng Phổ Hiền Bồ Tát bốn mặt dát vàng, rồi từ đó thả tầm mắt ra bốn phương tám hướng. Chúng tôi rời khách sạn Ngân Hoa từ tinh mơ mờ đất. Để mua vé lên Nga My Sơn phải xuất trình hộ chiếu. Chỉ là bởi vì đường lên Nga My cheo leo hiểm trở, nếu có mệnh hệ nào thì còn có cơ sở để đòi tiền bảo hiểm.
Ấy vậy mà khách đến vẫn rất đông. Sau khi có vé, chúng tôi chuyển sang đi xe của khu du lịch. Đường đèo vòng vo hơn 40 phút xe bon bon trong sương sớm mù mịt.
Dừng tại bãi đỗ xe trung chuyển, trời đầy mây nhìn không rõ mặt người, gió lạnh thấu xương, ba thành viên trong đoàn thối chí bỏ cuộc giữa đường. Số còn lại đội mưa gió lên đường đi tiếp đến ga cáp treo.
Rời cáp treo đoàn lữ hành phải leo 500 bậc đá nữa để tới ngôi đền thờ và tượng Phổ Hiền Bồ Tát. Gần tới đích, một thành viên nữa bỏ cuộc. Xem thế đủ biết cuộc chinh phục Nga My Sơn gian nan như thế nào. Dẫu sao cũng không mệt bằng đi Hoàng Long.
Trên đường đi, từng đoàn voi đá mời chào du khách dấn bước, còn trên đường về từng đàn khỉ chia tay quý khách. Khỉ ở đây giống to hơn các nơi khác, rất dạn người. Nó cũng biết uống rượu và hút thuốc lá nếu khách du lịch có nhã ý mời, nhưng nếu sơ ý, bạn sẽ bị nó lấy trộm kính, bút còn nhanh hơn kẻ cắp chợ Đồng Xuân.
Thời tiết Nga My không tốt. Mưa phùn cản trở tầm nhìn và nhiệt độ xuống dưới 5 độ làm mọi người rét run cầm cập. Nhưng lên đến nơi, về đến chốn đã là một thành công đáng ghi nhận.
Buổi tối, chúng tôi tổ chức thưởng thức văn hoá ẩm thực, món lẩu Tứ Xuyên danh bất hư truyền tại một nhà hàng sang trọng của thành phố Thành Đô. Cũng không đặc sắc lắm vì ít rau. So với bữa lẩu gà mấy anh em tự tổ chức tại Cửu Trại Câu thì món rau xanh ở nơi rừng núi hơn hẳn chốn đô thành.
Viết tại sân bay Thành Đô
Người Trung Quốc có câu:
“Đến Bắc Kinh mới thấy chức quan mình nhỏ
Đến Thượng Hải mới thấy nhà mình bé
Đến Thâm Quyến mới thấy tiền mình ít
Đến Hải Nam mới biết sức khỏe mình yếu”.
Bốn địa danh trên tôi đã từng đến. Lần này đi Tứ Xuyên biết thêm câu thứ năm:
“Đến Tứ Xuyên mới thấy vợ mình xấu”. Ngày xưa Dương Quý Phi, một trong Tứ đại mỹ nhân chính là người Tứ Xuyên đó. Còn con gái Tứ Xuyên thế kỷ XXI có ai sánh được với nàng? Nhìn chung các cô có dáng người nhỏ nhắn, không cao lớn chân dài. Nói theo phong cách dân gian thì “mỏng mày hay hạt”. Có dịp đi chơi phố cổ Thành Đô, cảm nhận đó có lẽ đúng khi ai trông cũng ưa nhìn, nhất là các cô giáo dẫn học trò đi tham quan phố cổ. Đó đúng là Phố cổ nguyên bản. Một con phố xinh xắn dành cho người đi bộ mua sắm. Có rất nhiều cửa hàng bán đồ ăn uống đủ loại đặc trưng cho ẩm thực Tứ Xuyên, các loại bánh, các loại đồ nướng, các loại mì... Thực khách mua và đánh chén ngon lành ngay trên đường phố. Có rất nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm. Những gian hàng nho nhỏ xinh xắn được xây dựng từ thời Khang Hy hay Đường Đế cũng không rõ nữa nhưng người ta biết cách giữ gìn nó như giữ gìn một bản sắc văn hoá dân tộc. Hình ảnh từng đoàn học trò háo hức nối nhau chỉ chỏ các cửa hàng cửa hiệu cũng đủ nói lên ý thức giữ gìn bảo tồn bản sắc truyền thống cho thế hệ tương lai.
Bài và ảnh:An Thanh Lương